远游篇

宋代 朱熹
举坐且停酒,听我歌远游。远游何所至,咫尺视九州。 九州何茫茫,环海以为疆。上有孤凤翔,下有神驹骧。 孰能不惮远,为我游其方。为子奉尊酒,击铗歌慨慷。 送子临大路,寒日为无光。悲风来远壑,执手空徊徨。 问子何所之,行矣戒关梁。世路百险艰,出门始忧伤。 东征忧旸谷,西游畏羊肠。南辕犯疠毒,北驾风裂裳。 愿子驰坚车,躐险摧其刚。峨峨既不支,琐琐谁能当。 朝登南极道,暮宿临太行。睥睨即万里,超忽凌八荒。 无为蹩躠者,终日守空堂。
zuò qiě tíng jiǔ   tīng yuǎn yóu yuǎn yóu suǒ zhì   zhǐ chǐ shì jiǔ zhōu
jiǔ zhōu máng máng   huán hǎi wéi jiāng shàng yǒu fèng xiáng   xià yǒu shén xiāng
shú néng dàn yuǎn   wèi yóu fāng wèi zi fèng zūn jiǔ   jiá kǎi kāng
sòng zi lín   hán wèi guāng bēi fēng lái yuǎn   zhí shǒu kōng huái huáng
wèn zi suǒ zhī   xíng jiè guān liáng shì bǎi xiǎn jiān   chū mén shǐ yōu shāng
dōng zhēng yōu yáng   西 yóu wèi yáng cháng nán yuán fàn   běi jià fēng liè cháng
yuàn zi chí jiān chē   liè xiǎn cuī gāng é é zhī   suǒ suǒ shuí néng dāng
cháo dēng nán dào   宿 lín tài xíng wàn   chāo líng huāng
wéi bié xiè zhě   zhōng shǒu kōng táng