远游(二首选一)

清代 蒋士铨
初日照林莽,积霭生庭闱。 长跪拜慈母,有泪不敢垂; “连年客道路,儿生未远离; 力学既苦晚,可复无常师? 负籍出门去,白日东西驰; 远游幸有方,母心休念之。 儿食有齑粉,母毋念儿饥; 儿服有敝裘,母毋念儿衣。 倚闾勿盼望,岁暮儿当归。” 俯首听儿言,丁宁语儿知。 小妹不解事,视母为笑唬。 新妇亦善愁,含泪无言词。 繁忧未能语,匪但离别悲。 父车既已驾,我复行迟迟。 岂无寸草心,珍重三春晖。 仰看林间乌,绕树哑哑飞。
chū zhào lín mǎng   ǎi shēng tíng wéi
cháng guì bài   yǒu lèi gǎn chuí  
  lián nián dào   ér shēng wèi yuǎn  
xué wǎn   cháng shī  
chū mén   bái dōng 西 chí  
yuǎn yóu xìng yǒu fāng   xīn xiū niàn zhī
ér shí yǒu fěn   niàn ér  
ér yǒu qiú   niàn ér
pàn wàng   suì ér dāng guī 。”  
shǒu tīng ér yán   dīng níng ér zhī
xiǎo mèi jiě shì   shì wèi xiào
xīn shàn chóu   hán lèi yán
fán yōu wèi néng   fěi dàn bié bēi
chē jià   xíng chí chí
cùn cǎo xīn   zhēn zhòng sān chūn huī
yǎng kàn lín jiān   rào shù fēi