远游

唐代 孟郊
慈乌不远飞,孝子念先归。而我独何事,四时心有违。 江海恋空积,波涛信来稀。长为路傍食,著尽家中衣。 别剑不割物,离人难作威。远行少僮仆,驱使无是非。 为性玩好尽,积愁心绪微。始知时节驶,夏日非长辉。
yuǎn fēi   xiào niàn xiān guī ér shì   shí xīn yǒu wéi
jiāng hǎi liàn kōng   tāo xìn lái zhǎng wèi bàng shí   zhù jìn jiā zhōng
bié jiàn   rén nán zuò wēi yuǎn xíng shǎo tóng   shǐ 使 shì fēi
wéi xìng wán hǎo jìn   chóu xīn wēi shǐ zhī shí jié shǐ   xià fēi zhǎng huī