鸳鸯篇

唐代 陈子昂
飞飞鸳鸯鸟,举翼相蔽亏。俱来绿潭里,共向白云涯。 音容相眷恋,羽翮两逶迤。蘋萍戏春渚,霜霰绕寒池。 浦沙连岸净,汀树拂潭垂。年年此游玩,岁岁来追随。 凤凰起丹穴,独向梧桐枝。鸿雁来紫塞,空忆稻粱肥。 乌啼倦依托,鹤鸣伤别离。岂若此双禽,飞翻不异林。 刷尾青江浦,交颈紫山岑。文章负奇色,和鸣多好音。 闻有鸳鸯绮,复有鸳鸯衾。持为美人赠,勖此故交心。
fēi fēi yuān yāng niǎo   xiāng kuī lái 绿 tán   gòng xiàng bái yún
yīn róng xiāng juàn liàn   liǎng wēi píng píng chūn zhǔ   shuāng xiàn rào hán chí
shā lián àn jìng   tīng shù tán chuí nián nián yóu wán   suì suì lái zhuī suí
fèng huáng dān xué   xiàng tóng zhī hóng 鸿 yàn lái sāi   kōng dào liáng féi
juàn tuō   míng shāng bié ruò shuāng qín   fēi fān lín
shuā wěi qīng jiāng   jiāo jǐng shān cén wén zhāng   míng duō hào yīn
wén yǒu yuān yāng   yǒu yuān yāng qīn chí wèi měi rén zèng   jiāo xīn