元夕之明日久阴乍晴月色皎然

宋代 许及之
连阴乍霁自新元,细雨梅花自可怜。天意肯教人怅望,灯宵终放月团圆。 儿童鼓舞几通夕,我辈欢呼竟不眠。老少相悬均此乐,去秋无此大丰年。
lián yīn zhà xīn yuán   méi huā lián tiān kěn jiào rén chàng wàng dēng   xiāo zhōng fàng yuè tuán yuán    
ér tóng tōng   bèi huān jìng mián lǎo shào xiāng xuán jūn   qiū fēng nián