元夕独坐

明代 王夫之
深碧绕峰峰,寒云酿自冬。草心栖宿雪,山溜隐宵钟。 双泪初春尽,孤镫丈室封。梅花凭笑问,莫不许从容。
shēn rào fēng fēng   hán yún niàng dōng cǎo xīn xuě 宿 shān   liū yǐn xiāo zhōng    
shuāng lèi chū chūn jìn   dèng zhàng shì fēng méi huā píng xiào wèn   cóng róng