元世祖庙次王应诏韵
断碑深倚庙门斜,往事伤心付一嗟。春草长沙仍牧马,晚风疏树偶栖鸦。
唐陵汉寝虽无主,北幕南庭自有家。欲吊鲁连何处取,飞尘如雨乱鸣蛙。
duàn
断
bēi
碑
shēn
深
yǐ
倚
miào
庙
mén
门
xié
斜
,
wǎng
往
shì
事
shāng
伤
xīn
心
fù
付
yī
一
jiē
嗟
chūn
。
cǎo
春
cháng
草
shā
长
réng
沙
mù
仍
mǎ
牧
wǎn
马
,
fēng
晚
shū
风
shù
疏
ǒu
树
qī
偶
yā
栖
鸦
。
táng
唐
líng
陵
hàn
汉
qǐn
寝
suī
虽
wú
无
zhǔ
主
,
běi
北
mù
幕
nán
南
tíng
庭
zì
自
yǒu
有
jiā
家
yù
。
diào
欲
lǔ
吊
lián
鲁
hé
连
chǔ
何
qǔ
处
fēi
取
,
chén
飞
rú
尘
yǔ
如
luàn
雨
míng
乱
wā
鸣
蛙
。