怨诗行

明代 王世贞
忠臣不可为,良臣不可求。李牧却秦师,功多竟不侯。 朝谗进郭开,夕骨委荒丘。千金卖社稷,举宗托仇雠。 蒙恬破匈奴,挟箠河南收。长城五千里,雉堞如云浮。 赵高从中制,片纸下沙丘。扶苏掩袂啼,一剑死阳周。 合若投胶漆,弃若覆水杯。捐脰非所难,谁为终国忧。 我欲寄此曲,此曲多悲思。今日乐相乐,别后莫相疑。
zhōng chén wèi   liáng chén qiú què qín shī gōng   duō jìng hóu    
cháo chán jìn guō kāi   wěi huāng qiū qiān jīn mài shè   zōng tuō chóu chóu    
méng tián xiōng   xié chuí nán shōu cháng chéng qiān zhì   dié yún    
zhào gāo cóng zhōng zhì   piàn zhǐ xià shā qiū yǎn mèi   jiàn yáng zhōu    
ruò tóu jiāo   ruò shuǐ bēi juān dòu fēi suǒ nán shuí   wèi zhōng guó yōu    
  duō bēi jīn xiāng bié   hòu xiāng