怨诗

明代 刘基
屈原沉汨罗,不忍弃其宗。苌弘志存周,宁为一巳容。 申生顾父爱,杀身以为恭。子车守明信,殉死安所从。 之人岂不贤,揆道犹过中。卞和独奚为,抱玉售瞽聋。 则足实自取,怨泣情何钟。文狸处幽林,无人识其踪。 谁令贪鸡鹜,以触弋与罿。縻身献厥皮,为人作妍容。 娟娟芳兰花,托根千仞峰。下有孤飞泉,上有灌木丛。 岁晏不改色,霜清香更浓。韬光远人祸,委命安夭穷。 道得复何怨,老子其犹龙。
yuán chén luó   rěn zōng cháng hóng zhì cún zhōu   níng wèi róng
shēn shēng ài   shā shēn wéi gōng chē shǒu míng xìn   xùn ān suǒ cóng
zhī rén xián   kuí dào yóu guò zhōng biàn wèi   bào shòu lóng
shí   yuàn qíng zhōng wén chù yōu lín   rén shí zōng
shuí lìng tān   chù chōng 罿 shēn xiàn jué   wéi rén zuò yán róng
juān juān fāng lán huā   tuō gēn qiān rèn fēng xià yǒu fēi quán   shàng yǒu guàn cóng
suì yàn gǎi   shuāng qīng xiāng gèng nóng tāo guāng yuǎn rén huò   wěi mìng ān yāo qióng
dào yuàn   lǎo zi yóu lóng