渊圣皇帝赐宝剑生铁花感而赋诗

宋代 李纲
靖康虏骑窥帝闉,中原惨澹生烟尘。帝谓细柳真将军,总兵欲使挥浮云。 解赐宝剑御府珍,鱼肠盘屈松桧纹。缕金错翠舟瑶琨,剸截犀象如羔豚。 驱逐狂寇出边垠,妖腰乱领徒纷纷。龙吟蛟吼清夜闻,乃知此物能通神。 迩来杜门空念恩,旧事谁复可共论。今晨开匣观龙文,铁花绣涩苍藓痕。 东南卑湿相蒸熏,坐使三尺光铓昏。安得砺砥来峨岷,淬锋敛锷硎发新。 霜寒冰滑无皵皲,指麾尚可清妖氛。愿提此剑平戎獯,犬羊虽众气可吞。 手斩可汗羁可敦,天旋日转还两君。书铭却勒燕然勋,摅愤刷耻志乃伸。 壮怀聊可垂乾坤,缇绣什袭传仍昆。卫绾之赐何足云。
jìng kāng kuī yīn   zhōng yuán cǎn dàn shēng yān chén wèi liǔ zhēn jiāng jūn zǒng   bīng shǐ huī 使 yún    
jiě bǎo jiàn zhēn   cháng pán sōng guì wén jīn cuò cuì zhōu yáo kūn tuán   jié xiàng gāo tún    
zhú kuáng kòu chū biān yín   yāo yāo luàn lǐng fēn fēn lóng yín jiāo hǒu qīng wén nǎi   zhī néng tōng shén    
ěr lái mén kōng niàn ēn   jiù shì shuí gòng lùn jīn chén kāi xiá guān lóng wén tiě   huā xiù cāng xiǎn hén    
dōng nán bēi shī 湿 xiāng zhēng xūn   zuò shǐ 使 sān chǐ guāng máng hūn ān lái é mín cuì   fēng liǎn è xíng xīn    
shuāng hán bīng huá què jūn   zhǐ huī shàng qīng yāo fēn yuàn jiàn píng róng xūn quǎn   yáng suī zhòng tūn    
shǒu zhǎn hán dūn   tiān xuán zhuǎn hái liǎng jūn shū míng què lēi yàn rán xūn shū   fèn shuā chǐ zhì nǎi shēn    
zhuàng huái 怀 liáo chuí qián kūn   xiù shí chuán réng kūn wèi wǎn zhī yún