远山

唐代 齐己
天际云根破,寒山列翠回。幽人当立久,白鸟背飞来。 瀑溅何州地,僧寻几峤苔。终须拂巾履,独去谢尘埃。
tiān yún gēn   hán shān liè cuì huí yōu rén dāng jiǔ   bái niǎo bèi fēi lái
jiàn zhōu   sēng xún jiào tái zhōng jīn   xiè chén āi