豫庵三端诗·龙竹

宋代 岳珂
夭矫青池近,腾拿碧汉遥。 微风鸣嶰管,轻雾映鲛绡。 舞翠槐齐秀,蟠青松后凋。 终须还直道,劲节自干霄。
yāo jiǎo qīng chí jìn   téng hàn yáo  
wēi fēng míng xiè guǎn   qīng yìng jiāo xiāo  
cuì huái xiù   pán qīng sōng hòu diāo  
zhōng hái zhí dào   jìn jié gàn xiāo