元日

宋代 文天祥
惭愧云台客,飘零雪满毡。 不图朱鸟影,犹见白蛇年。 宫殿荒烟隔,门庭宿草连。 乾坤自春色,回首一潸然。
cán kuì yún tái   piāo líng xuě mǎn zhān
zhū niǎo yǐng   yóu jiàn bái shé nián
gōng diàn 殿 huāng yān   mén tíng 宿 cǎo lián
qián kūn chūn   huí shǒu shān rán