冤胊路

宋代 晁补之
棠梨叶战风骚骚,纸钱窸窣鸣空郊。 背人独鸟归寒巢,予亦投村指横桥。 茅檐霜月照征袍,夜冷不寐闻狐嗥, 悼我为生良已劳。两手如龟髀肉消, 青楼公子烧兰膏,雪压屋倒饮方豪, 睡觉三竿红日高。
táng zhàn fēng sāo sāo   zhǐ qián míng kōng jiāo
bèi rén niǎo guī hán cháo   tóu cūn zhǐ héng qiáo
máo yán shuāng yuè zhào zhēng páo   lěng mèi wén háo  
dào wéi shēng liáng láo liǎng shǒu guī ròu xiāo  
qīng lóu gōng shāo lán gāo   xuě dào yǐn fāng háo  
shuì jiào sān gān 竿 hóng gāo