怨情

唐代 刘允济
玉关芳信断,兰闺锦字新。愁来好自抑,念切已含嚬。 虚牖风惊梦,空床月厌人。归期倘可促,勿度柳园春。
guān fāng xìn duàn   lán guī jǐn xīn chóu lái hǎo   niàn qiè hán pín
yǒu fēng jīng mèng   kōng chuáng yuè yàn rén guī tǎng   liǔ yuán chūn