袁履善惠芡实作鸡珠儿歌遗我走笔谢之

明代 王世贞
袁君赠我鸡珠儿,为我更作鸡珠歌。使我应接不能暇,欲读废食且奈何。 问余旧游吴水隈,菱芡贴水参差开。吴中女儿娇可爱,采得鸡珠和菱卖。 当时解发林间卧,顷刻便啖三千颗。丹篚初倾历落圆,玉肌乍剥温柔露。 芳腴满中更可人,坐令莲的无精神。煮石太硬苦费齿,鸡珠自是真仙饵。 一朝失足辞渔矶,可怜方朔长苦饥。明朝神武挂冠去,知余不为莼丝归。
yuán jūn zèng zhū ér   wèi gèng zuò zhū shǐ 使 yìng jiē néng xiá   fèi shí qiě nài    
wèn jiù yóu shuǐ wēi   líng qiàn tiē shuǐ cēn kāi zhōng ér jiāo ài cǎi   zhū líng mài    
dāng shí jiě lín jiān   qǐng biàn 便 dàn sān qiān dān fěi chū qīng luò yuán   zhà wēn róu    
fāng mǎn zhōng gēng rén   zuò lìng lián de jīng shén zhǔ shí tài yìng fèi chǐ 齿   zhū shì zhēn xiān ěr    
zhāo shī   lián fāng shuò zhǎng míng cháo shén guà guàn zhī   wéi chún guī