元鲁侍亲还以凡今之人莫如兄弟赋诗送之 其五

南北朝 邹浩
至远挽不来,庭竹屡陨箨。剖鱼得素书,颇说甘寂寞。 矫枉勿过正,执中思子莫。他年同我心,俯仰无愧怍。
zhì yuǎn wǎn lái   tíng zhú yǔn tuò pōu shū   shuō gān
jiǎo wǎng guò zhèng   zhí zhōng zi nián tóng xīn   yǎng kuì zuò