原陵老翁吟

唐代 原陵老翁
野田荆棘春,闺阁绮罗新。出没头上日,生死眼前人。 欲知我家在何处,北邙松柏正为邻。 洛阳女儿罗绮多,无奈孤翁老去何,奈尔何。 正色鸿焘,神思化伐。穹施后承,光负玄设。呕沦吐萌, 垠倪散截。迷肠郗曲,zw零霾曀。雀毁龟水,健驰御屈。 拿尾研动。袾袾哳哳。dS用秘功,以岭以穴。 柂薪伐药,莽榤万茁。呕律则祥,佛伦惟萨。牡虚无有, 颐咽蕊屑。肇素未来,晦明兴灭。(狐书一) 五行七曜,成此闰馀。上帝降灵,岁且涒徐。蛇蜕其皮, 吾亦神摅。九九六六,束身天除。何以充喉,吐纳太虚。 何以蔽踝,霞袂云袽.哀尔浮生,栉比荒墟。 吾复丽气,还形之初。在帝左右,道济忽诸。(狐书二)
tián jīng chūn   guī luó xīn chū tóu shàng   shēng yǎn qián rén
zhī jiā zài chǔ   běi máng sōng bǎi zhèng wèi lín
luò yáng ér luó duō   nài wēng lǎo   nài ěr
zhèng hóng 鸿 dào   shén huà qióng shī hòu chéng   guāng xuán shè ǒu lún méng  
yín sàn jié cháng     z   w zw líng mái què huǐ guī   shuǐ jiàn chí
wěi yán dòng zhū zhū zhā zhā   d   S dS yòng   gōng lǐng
xīn yào   mǎng jié wàn zhuó ǒu xiáng   lún wéi yǒu  
yàn ruǐ xiè zhào wèi lái   huì míng xīng miè 。(   shū  
xíng yào   chéng rùn shàng jiàng líng   suì qiě tūn shé tuì  
shén shū jiǔ jiǔ liù liù   shù shēn tiān chú chōng hóu   tài
huái   xiá mèi yún   . āi ěr shēng   zhì huāng
  hái xíng zhī chū zài zuǒ yòu   dào zhū 。(   shū èr