远老自和前诗再寄复次韵

宋代 吴芾
雪到梅开恰欲漫,扶藜得得绕湖山。 折将冷蕊疏枝去,浸在明窗净几间。 一见已堪资琢句,细看还足助怡颜。 只愁冰艳相侵逼,映得衰翁鬓愈斑。
xuě dào méi kāi qià màn   de de rào shān  
zhé jiāng lěng ruǐ shū zhī   jìn zài míng chuāng jìng jiān  
jiàn kān zhuó   kàn hái zhù yán  
zhǐ chóu bīng yàn xiāng qīn   yìng shuāi wēng bìn bān