袁君庭玉以所藏何思敬山水图求题为赋长句

元代 戴良
有客访我城东庐,手持何侯山水图。 乍向高堂一披睹,已知笔力天下无。 老我爱山兼爱画,对此心神忽俱化。 得非鼓柁过潇湘,无乃枝藤上嵩华。 野亭倒影浸江清,耳边仿佛波涛声。 渔子苍茫泛舟入,林翁伛偻渡桥行。 因忆良工绎思处,元气淋漓满毫素。 岂但胸藏万丘壑,西极南溟随指顾。 驱山走海何雄哉,满堂空翠挥不开。 丹丘赤城意绵邈,蓬莱弱水情沿洄。 何侯天机深,丹青世无敌。 自从挥洒近天颜,林下何曾见真迹。 年来丧乱走风尘,始为贤豪下笔亲。 王吴未可夸神逸,阎公致誉安足真。 与客传观欢未止,却叹何侯今已矣。 卷图还客休重看,世间梦境亦如此。
yǒu fǎng 访 chéng dōng   shǒu chí hóu shān shuǐ  
zhà xiàng gāo táng   zhī tiān xià  
lǎo ài shān jiān ài huà   duì xīn shén huà  
de fēi duò guò xiāo xiāng   nǎi zhī téng shàng sōng huá  
tíng dào yǐng jìn jiāng qīng   ěr biān fǎng 仿 tāo shēng  
cāng máng fàn zhōu   lín wēng qiáo xíng  
yīn liáng gōng chù   yuán lín mǎn háo  
dàn xiōng cáng wàn qiū   西 nán míng suí zhǐ  
shān zǒu hǎi xióng zāi   mǎn táng kōng cuì huī kāi  
dān qiū chì chéng mián miǎo   péng lái ruò shuǐ qíng yán 沿 huí  
hóu tiān shēn   dān qīng shì  
cóng huī jìn tiān yán   lín xià zēng jiàn zhēn  
nián lái sāng luàn zǒu fēng chén   shǐ wèi xián háo xià qīn  
wáng wèi kuā shén   yán gōng zhì ān zhēn  
chuán guān huān wèi zhǐ   què tàn hóu jīn  
juǎn hái xiū zhòng kàn   shì jiān mèng jìng