园居

宋代 陆游
欲出还中止,微阴却快晴。 槛花栽尽活,笼鸟教初成。 身寄江湖久,心知富贵轻。 还婴吾所证,手自写庵名。
chū hái zhōng zhǐ   wēi yīn què kuài qíng
kǎn huā zāi jǐn huó   lóng niǎo jiào chū chéng
shēn jiāng jiǔ   xīn zhī guì qīng
hái yīng suǒ zhèng   shǒu xiě ān míng