鸳湖曲

清代 吴伟业
驾鸯湖畔草粘天,二月春深好放船。 柳叶乱飘千尺雨,桃花斜带一路烟。 烟雨迷离不知处,旧堤却认门前树。 树上流莺三两声,十年此地扁舟住。 主人爱客锦筵开,水闻风吹笑语来。 画鼓队催桃叶伎,玉箫声出柘枝台。 轻靴窄袖娇妆束,脆管繁弦竞追逐。 云鬟子弟按霓裳,雪面参军舞鸜鹆。 酒尽移船曲榭西,满湖灯火醉人归。 朝来别奏新翻曲,更出红妆向柳堤。 欢乐朝朝兼暮暮,七贵三公何足数! 十幅蒲帆几尺风,吹君直上长安路。 长安富贵玉骢骄,侍女薰香护早朝。 分付南湖旧花柳,好留烟月伴归桡。 那知转眼浮生梦,萧萧日影悲风动。 中散弹琴竞未终,山公启事成何用! 东市朝衣一旦休,北邙抔土亦难留。 白杨尚作他人树,红粉知非旧日楼。 烽火名园窜狐兔,画图偷窥老兵怒。 宁使当时没县官,不堪朝市都非故! 我来倚棹向湖边,烟雨台空倍惘然。 芳草乍疑歌扇绿,落英错认舞衣鲜。 人生苦乐皆陈迹,年去年来堪痛惜。 闻笛休嗟石季伦,衔坏且效陶彭泽。 君不见白浪掀天一叶危,收竿还伯转船迟。 世人无限风波苦,输与江湖钓叟知。
jià yāng pàn cǎo zhān tiān   èr yuè chūn shēn hǎo fàng chuán
liǔ luàn piāo qiān chǐ   táo huā xié dài yān
yān zhī chù   jiù què rèn mén qián shù
shù shàng liú yīng sān liǎng shēng   shí nián piān zhōu zhù
zhǔ rén ài jǐn yán kāi   shuǐ wén fēng chuī xiào lái
huà duì cuī táo   xiāo shēng chū zhè zhī tái
qīng xuē zhǎi xiù jiāo zhuāng shù   cuì guǎn fán xián jìng zhuī zhú
yún huán àn cháng   xuě miàn cān jūn
jiǔ jǐn chuán xiè 西   mǎn dēng huǒ zuì rén guī
zhāo lái bié zòu xīn fān   gèng chū hóng zhuāng xiàng liǔ
huān zhāo zhāo jiān   guì sān gōng shù  
shí fān chǐ fēng   chuī jūn zhí shàng cháng ān
cháng ān guì cōng jiāo   shì xūn xiāng zǎo cháo
fēn nán jiù huā liǔ   hǎo liú yān yuè bàn guī ráo
zhī zhuǎn yǎn shēng mèng   xiāo xiāo yǐng bēi fēng dòng
zhōng sǎn dàn qín jìng wèi zhōng   shān gōng shì chéng yòng  
dōng shì cháo dàn xiū   běi máng póu nán liú
bái yáng shàng zuò rén shù   hóng fěn zhī fēi jiù lóu
fēng huǒ míng yuán cuàn   huà tōu kuī lǎo bīng
níng shǐ 使 dāng shí méi xiàn guān   kān cháo shì dōu fēi  
lái zhào xiàng biān   yān tái kōng bèi wǎng rán
fāng cǎo zhà shàn 绿   luò yīng cuò rèn xiān
rén shēng jiē chén   nián nián lái kān tòng
wén xiū jiē shí lún   xián huài qiě xiào táo péng
jūn jiàn bái làng xiān tiān wēi   shōu gān 竿 hái zhuǎn chuán chí
shì rén xiàn fēng   shū jiāng diào sǒu zhī