园花盛开秬病不能观作诗谕之

宋代 张耒
东风著花花披靡,花风吹人人欲醉。老翁逢花如啜醨,强自挹酌终无味。 斗红斗绿态千万,长笑花工夸幻事。若知空色无异观,世上何曾有桃李。
dōng fēng zhù huā huā   huā fēng chuī rén rén zuì lǎo wēng féng huā chuài qiáng   zhuó zhōng wèi    
dòu hóng dòu 绿 tài qiān wàn   cháng xiào huā gōng kuā huàn shì ruò zhī kōng guān shì   shàng zēng yǒu táo