原蝗

宋代 王令
蝗生于野谁所为,秋一母死遗百儿。埋藏地下不腐烂,疑有鬼党相收持。 寒禽冬饥啄地食,拾掇谷种无馀遗。吻惟掠卵不加破,意似留与人为饥。 去年冬温腊雪少,土脉不冻无冰凘。春气蒸炊出地面,戢戢密若在釜糜。 老农顽愚不识事,小不扑灭大莫追。遂令相聚成气势,来若大水无垠涯。 蓬蒿满眼幸无用,尔纵嚼尽谁尔讥。而何存留不咀嚼,反向禾黍加伤夷。 鸱鸦啄衔各取饱,充实肠腹如撑支。儿童跳跃仰面笑,却爱甚密嫌疏稀。 吾思万物造作始,一一尽可天理推。四其行蹄翼不假,上既载角齿乃亏。 夫何此独出群类,既使跃跳仍令飞。 麒麟千载或一见,仁足不忍踏草萎。凤凰偶出即为瑞,亦曰竹食梧桐栖。 彼何甚少此何众,况又口腹害不訾。遂令思虑不可及,万目仰面号天私。 天公被诬莫自辨,惨惨白日阴无辉。而余昏狂不自度,欲尽物理穷毫丝。 要袪众惑运独见,中夜力为穷研思。如知在人不在天,譬之蚤虱生裳衣。 扪搜剔拨要归尽,是岂人者尚好之。然而身尚不绝种,岂复垢旧招致斯。 鱼朽生虫肉腐蠹,理有常尔无何疑。 谁为忧国太息者,应喜我有原蝗诗。
huáng shēng shuí suǒ wéi   qiū bǎi ér mái cáng xià làn   yǒu guǐ dǎng xiāng shōu chí    
hán qín dōng zhuó shí   shí duō zhǒng wěn wéi lüè luǎn jiā   liú rén wèi    
nián dōng wēn xuě shǎo   mài dòng bīng chūn zhēng chuī chū miàn   ruò zài    
lǎo nóng wán shí shì   xiǎo miè zhuī suì lìng xiāng chéng shì lái   ruò shuǐ yín    
péng hāo mǎn yǎn xìng yòng   ěr zòng jué jǐn shuí ěr ér cún liú jué fǎn   xiàng shǔ jiā shāng    
chī zhuó xián bǎo   chōng shí cháng chēng zhī ér tóng tiào yuè yǎng miàn xiào què   ài shén xián shū    
wàn zào zuò shǐ   jǐn tiān tuī xíng jiǎ shàng   zài jiǎo chǐ nǎi 齿 kuī    
chū qún lèi   shǐ 使 yuè tiào réng lìng fēi  
lín qiān zǎi huò jiàn   rén rěn cǎo wēi fèng huáng ǒu chū wéi ruì   yuē zhú shí tóng    
shén shǎo zhòng   kuàng yòu kǒu hài suì lìng wàn   yǎng miàn hào tiān    
tiān gōng bèi biàn   cǎn cǎn bái yīn huī ér hūn kuáng   jìn qióng háo    
yào zhòng huò yùn jiàn   zhōng wèi qióng yán zhī zài rén zài tiān   zhī zǎo shī shēng cháng    
mén sōu yào guī jìn   shì rén zhě shàng hǎo zhī rán ér shēn shàng jué zhǒng   gòu jiù zhāo zhì    
xiǔ shēng chóng ròu   yǒu cháng ěr  
shuí wèi yōu guó tài zhě   yīng yǒu yuán huáng shī