元衡过邢园同广声终日坐于习堂梅树之下得长

宋代 赵蕃
一闻茅屋数株梅,三径频成为我开。 剩有游蜂能掠蕊,寂无饥雀下行苔。 长吟共惜频惊落,久坐何妨晚始回。 为语清风莫轻扫,明朝更欲杖藜来。
wén máo shù zhū méi   sān jìng pín chéng wéi kāi  
shèng yǒu yóu fēng néng lüè ruǐ   què xià xíng tái  
cháng yín gòng pín jīng luò   jiǔ zuò fáng wǎn shǐ huí  
wèi qīng fēng qīng sǎo   míng cháo gèng zhàng lái