园官送菜

唐代 杜甫
清晨蒙菜把,常荷地主恩。守者愆实数,略有其名存。 苦苣刺如针,马齿叶亦繁。青青嘉蔬色,埋没在中园。 园吏未足怪,世事固堪论。呜呼战伐久,荆棘暗长原。 乃知苦苣辈,倾夺蕙草根。小人塞道路,为态何喧喧。 又如马齿盛,气拥葵荏昏。点染不易虞,丝麻杂罗纨。 一经器物内,永挂粗刺痕。志士采紫芝,放歌避戎轩。 畦丁负笼至,感动百虑端。
qīng chén méng cài   cháng zhǔ ēn shǒu zhě qiān shí shù   lüè yǒu míng cún
zhēn   chǐ 齿 fán qīng qīng jiā shū   mái zài zhōng yuán
yuán wèi guài   shì shì kān lùn zhàn jiǔ   jīng àn zhǎng yuán
nǎi zhī bèi   qīng duó huì cǎo gēn xiǎo rén dào   wèi tài xuān xuān
yòu chǐ 齿 shèng   yōng kuí rěn hūn diǎn rǎn   luó wán
jīng nèi   yǒng guà hén zhì shì cǎi zhī   fàng róng xuān
dīng lóng zhì   gǎn dòng bǎi duān