远公亭牡丹

唐代 李咸用
雁门禅客吟春亭,牡丹独逞花中英。双成腻脸偎云屏, 百般姿态因风生。延年不敢歌倾城,朝云暮雨愁娉婷。 蕊繁蚁脚黏不行,甜迷蜂醉飞无声。庐山根脚含精灵, 发妍吐秀丛君庭。湓江太守多闲情,栏朱绕绛留轻盈。 潺潺绿醴当风倾,平头奴子啾银笙。红葩艳艳交童星, 左文右武怜君荣,白铜鞮上惭清明。
yàn mén chán yín chūn tíng   dan chěng huā zhōng yīng shuāng chéng liǎn wēi yún píng  
bǎi bān 姿 tài yīn fēng shēng yán nián gǎn qīng chéng   zhāo yún chóu pīng tíng
ruǐ fán jiǎo nián xíng   tián fēng zuì fēi shēng shān gēn jiǎo hán jīng líng  
yán xiù cóng jūn tíng pén jiāng tài shǒu duō xián qíng   lán zhū rào jiàng liú qīng yíng
chán chán 绿 dāng fēng qīng   píng tóu jiū yín shēng hóng yàn yàn jiāo tóng xīng  
zuǒ wén yòu lián jūn róng   bái tóng shàng cán qīng míng