袁公济和刘景文登介亭诗复次韵答之

宋代 苏轼
昏昏堕醉梦,奈此六月溽。 君诗如清风,吹我朝睡足。 登临得佳句,江白照湖渌。 袖手独不言,默稿已在腹。 是时风雨过,蔼蔼云归麓。 疏星带微月,金火争见伏。 惜哉此清景,变灭不可逐。 归来读君诗,耿耿犹在目。 却思少年日,声价争场屋。 文如翻水成,赋作叉手速。 秋风起鸿雁,我亦继华躅。 那知君蹭蹬,独泣荆山玉。 相见南新道,青衫垂破幅。 早知事大缪,恨不十年读。 莫嫌冯唐老,终胜贾谊哭。 今年复为僚,旧好许重续。 升沉何足道,等是蛮与触。 共为湖山主,出入穷涧谷。 众驰君不争,人弃我所欲。 何时神武门,相约挂冠服。
hūn hūn duò zuì mèng   nài liù yuè  
jūn shī qīng fēng   chuī cháo shuì  
dēng lín jiā   jiāng bái zhào  
xiù shǒu yán   gǎo 稿 zài  
shì shí fēng guò   ǎi ǎi yún guī  
shū xīng dài wēi yuè   jīn huǒ zhēng jiàn  
zāi qīng jǐng   biàn miè zhú  
guī lái jūn shī   gěng gěng yóu zài  
què shào nián   shēng jià zhēng chǎng  
wén fān shuǐ chéng   zuò chā shǒu  
qiū fēng hóng 鸿 yàn   huá zhú  
zhī jūn cèng dèng   jīng shān  
xiāng jiàn nán xīn dào   qīng shān chuí  
zǎo zhī shì miù   hèn shí nián  
xián féng táng lǎo   zhōng shèng jiǎ  
jīn nián wèi liáo   jiù hǎo zhòng  
shēng chén dào   děng shì mán chù  
gòng wèi shān zhǔ   chū qióng jiàn  
zhòng chí jūn zhēng   rén suǒ  
shí shén mén   xiāng yuē guà guān