元次山作友丐予乃谚之

宋代 李新
罢惰嫉游手,孤独嗟穷民。 聋肓本定业。疥癞讵可亲。 生事自破碎,谁肯收顽嚚。 期期依马鞯,勃勃根车尘。 眇者道眇者,跛复有跛僎。 蹴尔既不悄,嗟来犹发嗔。 色骄从墦间,所与皆贵人。 气微仆桑下,会作山鬼邻。 七日不火食,自断无此身。 所以号道边,时逢怛隐仁。 子胥至泷口,从者亦在陈。 志鞭平王尸,弦歌杏坛春。 不闻汩廉耻,亦岂生颦呻。 只今趋权门,伪不如尔真。 盃残炙已冷,赤泽盈精神。 舐痔尝便溲,不怕污吻唇。 摩足拂粒须,猬辱以为申。 轩然上车马,气耀无等伦。 造请冒风雷,谒吏诃叱频。 尝闻郭恕先,本是先帝臣。 酒偶挽屠沽,谓言等缙绅。 衣而龟紫章,解而衣结鹑。 扶起沟中瘠,便可席上珍。 定知节义者,以故长贱贫。 幡然归首阳,不厌薇蕨新。
duò yóu shǒu   jiē qióng mín
lóng huāng běn dìng jiè lài qīn
shēng shì suì   shuí kěn shōu wán yín
jiān   gēn chē chén
miǎo zhě dào miǎo zhě   yǒu zhuàn
ěr qiāo   jiē lái yóu chēn
jiāo cóng fán jiān   suǒ jiē guì rén
wēi sāng xià   huì zuò shān guǐ lín
huǒ shí   duàn shēn
suǒ hào dào biān   shí féng yǐn rén
zhì lóng kǒu   cóng zhě zài chén
zhì biān píng wáng shī   xián xìng tán chūn
wén lián chǐ   shēng pín shēn
zhī jīn quán mén   wěi ěr zhēn
bēi cán zhì lěng   chì yíng jīng shén
shì zhì cháng biàn 便 sōu   wěn chún
  wèi wéi shēn
xuān rán shàng chē   yào 耀 děng lún
zào qǐng mào fēng léi   chì pín
cháng wén guō shù xiān   běn shì xiān chén
jiǔ ǒu wǎn   wèi yán děng jìn shēn
ér guī zhāng   jiě ér jié chún
gōu zhōng   biàn 便 shàng zhēn
dìng zhī jié zhě   zhǎng jiàn pín
fān rán guī shǒu yáng   yàn wēi jué xīn