元次山居武昌之樊山,新春大雪,以诗问之

唐代 孟彦深
江山十日雪,雪深江雾浓。起来望樊山,但见群玉峰。 林莺却不语,野兽翻有踪。山中应大寒,短褐何以完。 皓气凝书帐,清著钓鱼竿。怀君欲进谒,谿滑渡舟难。
jiāng shān shí xuě   xuě shēn jiāng nóng lai wàng fán shān   dàn jiàn qún fēng
lín yīng què   shòu fān yǒu zōng shān zhōng yīng hán   duǎn wán
hào níng shū zhàng   qīng zhù diào gān 竿 huái 怀 jūn jìn   谿 huá zhōu nán