怨春郎

宋代 欧阳修
为伊家,终日闷。受尽恓惶谁问。不知不觉上心头,悄一霎身心顿也没处顿。 恼愁肠,成寸寸。已恁莫把人萦损。奈每每人前道著伊,空把相思泪眼和衣XX。
wèi jiā   zhōng mèn shòu jìn huáng shuí wèn zhī jué shàng xīn tóu   qiāo shà shēn xīn dùn méi chù dùn
nǎo chóu cháng   chéng cùn cùn nèn rén yíng sǔn nài měi měi rén qián dào zhù   kōng xiāng lèi yǎn   X   X XX。