远别离
霜落江寒鸣雁稀,倚楼人定怨归迟。笛声唤起山头月,飞上青天照别离。
shuāng
霜
luò
落
jiāng
江
hán
寒
míng
鸣
yàn
雁
xī
稀
,
yǐ
倚
lóu
楼
rén
人
dìng
定
yuàn
怨
guī
归
chí
迟
dí
。
shēng
笛
huàn
声
qǐ
唤
shān
起
tóu
山
yuè
头
fēi
月
,
shàng
飞
qīng
上
tiān
青
zhào
天
bié
照
lí
别
离
。