宋代 刘攽
繁阴昼漠漠,日雨暝纷纷。斗蚁仍移市,乖龙亦过云。 泥涂休不出,钟鼓遣相闻。愿得辞昏垫,长风破宿氛。
fán yīn zhòu   míng fēn fēn dòu réng shì guāi   lóng guò yún    
xiū chū   zhōng qiǎn xiāng wén yuàn hūn diàn cháng   fēng fēn 宿