唐代 杜甫
行云递崇高,飞雨霭而至。潺潺石间溜,汩汩松上驶。 亢阳乘秋热,百谷皆已弃。皇天德泽降,焦卷有生意。 前雨伤卒暴,今雨喜容易。不可无雷霆,间作鼓增气。 佳声达中宵,所望时一致。清霜九月天,仿佛见滞穗。 郊扉及我私,我圃日苍翠。恨无抱瓮力,庶减临江费。
xíng yún chóng gāo   fēi ǎi ér zhì chán chán shí jiān liū   sōng shàng shǐ
kàng yáng chéng qiū   bǎi jiē huáng tiān jiàng   jiāo juàn yǒu shēng
qián shāng bào   jīn róng léi tíng   jiàn zuò zēng
jiā shēng zhōng xiāo   suǒ wàng shí zhì qīng shuāng jiǔ yuè tiān   fǎng 仿 jiàn zhì suì
jiāo fēi   cāng cuì hèn bào wèng   shù jiǎn lín jiāng fèi