唐代 杜甫
山雨不作泥,江云薄为雾。晴飞半岭鹤,风乱平沙树。 明灭洲景微,隐见岩姿露。拘闷出门游,旷绝经目趣。 消中日伏枕,卧久尘及屦。岂无平肩舆,莫辨望乡路。 兵戈浩未息,蛇虺反相顾。悠悠边月破,郁郁流年度。 针灸阻朋曹,糠籺对童孺。一命须屈色,新知渐成故。 穷荒益自卑,飘泊欲谁诉。尪羸愁应接,俄顷恐违迕。 浮俗何万端,幽人有独步。庞公竟独往,尚子终罕遇。 宿留洞庭秋,天寒潇湘素。杖策可入舟,送此齿发暮。
shān zuò   jiāng yún báo wèi qíng fēi bàn lǐng   fēng luàn píng shā shù
míng miè zhōu jǐng wēi   yǐn jiàn yán 姿 mèn chū mén yóu   kuàng jué jīng
xiāo zhōng zhěn   jiǔ chén píng jiān   biàn wàng xiāng
bīng hào wèi   shé huī fǎn xiāng yōu yōu biān yuè   liú nián
zhēn jiǔ péng cáo   kāng duì tóng mìng   xīn zhī jiàn chéng
qióng huāng bēi   piāo shuí wāng léi chóu yìng jiē   é qǐng kǒng wéi
wàn duān   yōu rén yǒu páng gōng jìng wǎng   shàng zhōng hǎn
宿 liú dòng tíng qiū   tiān hán xiāo xiāng zhàng zhōu   sòng chǐ 齿