宋代 陆游
家近蓬莱白玉京,草堂登望不胜清。 初惊野色昏昏至,已见波纹细细生。 残醉顿消迎乱点,微吟渐苦入寒声。 只愁今夕虚檐滴,又封青灯梦不成。
jiā jìn péng lái bái jīng   cǎo táng dēng wàng shèng qīng
chū jīng hūn hūn zhì   jiàn wén shēng
cán zuì dùn xiāo yíng luàn diǎn   wēi yín jiàn hán shēng
zhǐ chóu jīn yán   yòu fēng qīng dēng mèng chéng