宋代 陆游
晓望横斜映水亭,暮看飘洒湿帘旌。 不嫌平野苍茫色,实厌空阶点滴声。 上策莫如常熟睡,少安毋躁会当晴。 且将穑事传童稚,未插秧时正好耕。
xiǎo wàng héng xié yìng shuǐ tíng   kàn piāo shī 湿 lián jīng
xián píng cāng máng   shí yàn kōng jiē diǎn shēng
shàng cháng shú shuì   shǎo ān zào huì dāng qíng
qiě jiāng shì chuán tóng zhì   wèi chā yāng shí zhèng hǎo gēng