唐代 杜甫
峡云行清晓,烟雾相裴回。风吹苍江树,雨洒石壁来。 凄凄生馀寒,殷殷兼出雷。白谷变气候,朱炎安在哉。 高鸟湿不下,居人门未开。楚宫久已灭,幽佩为谁哀。 侍臣书王梦,赋有冠古才。冥冥翠龙驾,多自巫山台。
xiá yún xíng qīng xiǎo   yān xiāng péi huí fēng chuī cāng jiāng shù   shí lái
shēng hán   yīn yīn jiān chū léi bái biàn hòu   zhū yán ān zài zāi
gāo niǎo shī 湿 xià   rén mén wèi kāi chǔ gōng jiǔ miè   yōu pèi wèi shuí āi
shì chén shū wáng mèng   yǒu guān cái míng míng cuì lóng jià   duō shān tái