宋代 邓林
粉红狼藉晓妆残,泪雨盈盈倦倚阑。自是绛罗衫袖薄,不胜憔悴为春寒。
fěn hóng láng xiǎo zhuāng cán   lèi yíng yíng juàn lán shì jiàng luó shān xiù báo   shèng qiáo cuì wèi chūn hán