唐代 韩琮
阴云拂地散丝轻,长得为霖济物名。夜浦涨归天堑阔, 春风洒入御沟平。轩车几处归频湿,罗绮何人去欲生。 不及流他荷叶上,似珠无数转分明。
yīn yún sàn qīng   zhǎng de wèi lín míng zhǎng guī tiān qiàn kuò  
chūn fēng gōu píng xuān chē chù guī pín shī 湿   luó rén shēng
liú shàng   shì zhū shù zhuǎn fēn míng