唐代 杜甫
冥冥甲子雨,已度立春时。轻箑烦相向,纤絺恐自疑。 烟添才有色,风引更如丝。直觉巫山暮,兼催宋玉悲。
míng míng jiǎ   chūn shí qīng shà fán xiāng xiàng   xiān chī kǒng
yān tiān cái yǒu   fēng yǐn gèng zhí jué shān   jiān cuī sòng bēi