又自赞

宋代 刘一止
居闲无所乐,从仕无所愧。忽作此两言,自省过去事。 害性多矣晚乃安,苦心至矣晚乃甘。咄,我无初终得丧兮,又何乘除于其间。
xián suǒ   cóng shì suǒ kuì zuò liǎng yán   xǐng guò shì
hài xìng duō wǎn nǎi ān   xīn zhì wǎn nǎi gān duō   chū zhōng de sàng   yòu chéng chú jiān