友竹为钱塘邵士亨赋

宋代 邓林
俗交翻覆似波澜,晚节谁同守岁寒。自与此君为莫逆,长教童子报平安。 故情时逐清风至,古调频将绿绮弹。我亦后园求仲侣,烦将青眼一相看。
jiāo fān shì lán   wǎn jié shuí tóng shǒu suì hán jūn wèi   zhǎng jiào tóng bào píng ān
qíng shí zhú qīng fēng zhì   tiáo pín jiāng 绿 dàn hòu yuán qiú zhòng   fán jiāng qīng yǎn xiāng kàn