友竹

明代 何景明
买园惟种竹,身与竹为俦。一径白云里,千竿清吹幽。 江亭朝对雨,水榭早迎秋。翠袖天寒倚,朱弦日暮愁。 风因故人至,月为此君留。逸驾今谁并,前身是予猷。 人多嫌寂寞,吾独慕清修。苦节长如此,虚心不外求。 琴樽忘老病,几席共绸缪。岁晚根逾固,霜繁花益稠。 山空鹧鸪怨,海阔凤凰忧。高志宁须待,深栖且自谋。 何因孤兴发,吹笛上君楼。
mǎi yuán wéi zhǒng zhú   shēn zhú wèi chóu jìng bái yún qiān   gān qīng 竿 chuī yōu    
jiāng tíng cháo duì   shuǐ xiè zǎo yíng qiū cuì xiù tiān hán zhū   xián chóu    
fēng yīn rén zhì   yuè wèi jūn liú jià jīn shuí bìng qián   shēn shì yóu    
rén duō xián   qīng xiū jié zhǎng   xīn wài qiú    
qín zūn wàng lǎo bìng   gòng chóu móu suì wǎn gēn shuāng   fán huā chóu    
shān kōng zhè yuàn   hǎi kuò fèng huáng yōu gāo zhì níng dài shēn   qiě móu    
yīn xīng   chuī shàng jūn lóu