邮竹

唐代 元稹
庭有萧萧竹,门有阗阗骑。嚣静本殊途,因依偶同寄。 亭亭乍干云,袅袅亦垂地。人有异我心,我无异人意。
tíng yǒu xiāo xiāo zhú   mén yǒu tián tián xiāo jìng běn shū   yīn ǒu tóng
tíng tíng zhà gān yún   niǎo niǎo chuí rén yǒu xīn   rén