游昼寒以茂林脩竹清流激湍分韵赋诗得竹字

宋代 朱熹
仙洲几千仞,下有云一谷。道人何年来,借地结茅屋。 想应厌尘网,寄此媚幽独。架亭俯清湍,开径玩飞瀑。 交游得名胜,还往有篇牍。杖屦或鼎来,共此岩下宿。 夜灯照奇语,晓策散游目。茗椀共甘寒,兰皋荐清馥。 我生虽已后,久此寄斋粥。孤兴屡呻吟,群游几追逐。 十年落尘土,尚幸不远复。新凉有佳期,几日戒征轴。 宵兴出门去,急雨遍原陆。入谷尚轻埃,解装已银竹。 虚空一瞻望,远思翻蹙恧。袒跣亟跻攀,冠巾如膏沐。 云泉增旧观,怒响震寒木。深寻得新赏,一篑今再覆。 同来况才彦,行酒屡更仆。从容出妙句,珠贝烂盈匊。 后生更亹亹,俊语非碌碌。吾缨不复洗,已失尘万斛。 所恨老无奇,千毫真浪秃。
xiān zhōu qiān rèn   xià yǒu yún dào rén nián lái jiè   jié máo    
xiǎng yīng yàn chén wǎng   mèi yōu jià tíng qīng tuān kāi   jìng wán fēi    
jiāo yóu míng shèng   hái wǎng yǒu piān zhàng huò dǐng lái gòng   yán xià   宿  
dēng zhào   xiǎo sàn yóu míng wǎn gòng gān hán lán   gāo jiàn qīng    
shēng suī hòu   jiǔ zhāi zhōu xīng shēn yín qún   yóu zhuī zhú    
shí nián luò chén   shàng xìng yuǎn xīn liáng yǒu jiā   jiè zhēng zhóu    
xiāo xīng chū mén   biàn yuán shàng qīng āi jiě   zhuāng yín zhú    
kōng zhān wàng   yuǎn fān tǎn xiǎn pān guàn   jīn gào    
yún quán zēng jiù guān   xiǎng zhèn hán shēn xún xīn shǎng   kuì jīn zài    
tóng lái kuàng cái yàn   xíng jiǔ gēng cóng róng chū miào zhū   bèi làn yíng    
hòu shēng gèng wěi wěi   jùn fēi yīng   shī chén wàn    
suǒ hèn lǎo   qiān háo zhēn làng