游赵提干园

宋代 董嗣杲
有亭可洗心,亟应招呼命。 蠹叶下井枯,空江鼓风劲。 幸藉贤主人,寻胜愁尽屏。 平生性不污,惟喜眼界净。 笑睨斑竹林,金商递声应。 古桂香何迟,黄花色最正。 何当过栗里,把酒酹陶令。 行矣又他适,孱质莫任病。 酒酣喜索句,鬓改羞对镜。 寒蛩咽青莎,难制客泪迸。
yǒu tíng xīn   yīng zhāo hu mìng  
xià jǐng   kōng jiāng fēng jìn  
xìng xián zhǔ rén   xún shèng chóu jǐn píng  
píng shēng xìng   wéi yǎn jiè jìng  
xiào bān zhú lín   jīn shāng shēng yīng  
guì xiāng chí   huáng huā zuì zhèng  
dāng guò   jiǔ lèi táo lìng  
xíng yòu shì   chán zhì rèn bìng  
jiǔ hān suǒ   bìn gǎi xiū duì jìng  
hán qióng yàn qīng shā   nán zhì lèi bèng