游昭牛图

宋代 陆游
游昭木石师李唐,画牛乃自其所长。 出栏初听一声笛,意气已无千顷荒。 客居京口老益困,衣不揜胫须眉苍,时时弄笔眼力健,磃角毛骨分毫芒。 我无沙堤金络马,拂拭此幅喜欲狂。 乞骸幸蒙优诏许,置身忽在烟林傍。 日落饮牛水满塘,夜半饭牛天雨霜。 俚医灌药美水草,老巫诃禁祓不祥。 愿我孙子勤农桑,愿汝生犊筋脉强。 碓声惊破五更梦,岁负玉粒输官仓。
yóu zhāo shí shī táng   huà niú nǎi suǒ zhǎng
chū lán chū tīng shēng   qiān qǐng huāng
jīng kǒu lǎo kùn   yǎn jìng méi cāng   shí shí nòng yǎn jiàn   jiǎo máo fēn háo máng
shā jīn luò   shì kuáng
hái xìng méng yōu zhào   zhì shēn zài yān lín bàng
luò yǐn niú shuǐ mǎn táng   bàn fàn niú tiān shuāng
guàn yào měi shuǐ cǎo   lǎo jìn xiáng
yuàn sūn zi qín nóng sāng   yuàn shēng jīn mài qiáng
duì shēng jīng gēng mèng   suì shū guān cāng