有赠余以端溪绿石枕与蕲州竹簟皆佳物也余既喜睡而得此二者不胜其乐奉呈原父舍人圣俞直讲

宋代 欧阳修
端溪琢出缺月样,蕲州织成双水纹。呼儿置枕展方簟,赤日正午天无云。 黄琉璃光绿玉润,莹净冷滑无埃尘。忆昨开封暂陈力,屡乞残骸避烦剧。 圣君哀怜大臣闵,察见衰病非虚饰。犹蒙不使如罪去,特许迁官还旧职。 选材临事不堪用,见利无惭惟苟得。一从僦舍居城南,官不坐曹门少客。 自然唯与睡相宜,以懒遭闲何惬适。从来羸薾苦疲困,况此烦歊正炎赫。 少壮喘息人莫听,中年鼻鼾尤恶声。痴儿掩耳谓雷作,灶妇惊窥疑釜鸣。 苍蝇蠛蠓任缘扑,蠹书懒架抛纵横。神昏气浊一如此,言语思虑何由清。 尝闻李白好饮酒,欲与铛杓同生死。 我今好睡又过之,身与二物为三尔。江西得请在旦暮,收拾归装从此始。 终当卷簟携枕去,筑室买田清颍尾。
duān zhuó chū quē yuè yàng   zhōu zhī chéng shuāng shuǐ wén ér zhì zhěn zhǎn fāng diàn chì   zhèng tiān yún    
huáng liú li guāng 绿 rùn   yíng jìng lěng huá āi chén zuó kāi fēng zàn chén   cán hái fán    
shèng jūn āi lián chén mǐn   chá jiàn shuāi bìng fēi shì yóu méng shǐ 使 zuì   qiān guān hái jiù zhí    
xuǎn cái lín shì kān yòng   jiàn cán wéi gǒu de cóng jiù shè chéng nán guān   zuò cáo mén shǎo    
rán wéi shuì xiàng   lǎn zāo xián qiè shì cóng lái léi ěr kùn kuàng   fán xiāo zhèng yán    
shào zhuàng chuǎn rén tīng   zhōng nián hān yóu è shēng chī ér yǎn ěr wèi léi zuò zào   jīng kuī míng    
cāng ying miè měng rèn yuán   shū lǎn jià pāo zòng héng shén hūn zhuó yán   yóu qīng    
cháng wén bái hǎo yǐn jiǔ   dāng biāo tóng shēng  
jīn hǎo shuì yòu guò zhī   shēn èr wèi sān ěr jiāng de 西 qǐng zài dàn shōu   shí guī zhuāng cóng shǐ    
zhōng dāng juǎn diàn xié zhěn   zhù shì mǎi tián qīng yǐng wěi