游虞山拂水岩 其二

明代 王世贞
郁盘苍翠有千株,绝顶肩舆兴自扶。天辟陡崖如拥剑,风回飞瀑尽含珠。 山僧偈向巢间发,湖妓妆从镜里铺。逢胜便思云卧稳,未须投暝问樵夫。
pán cāng cuì yǒu qiān zhū   jué dǐng jiān xīng tiān dǒu yōng jiàn fēng   huí fēi jǐn hán zhū    
shān sēng xiàng cháo jiān   zhuāng cóng jìng féng shèng biàn 便 yún wěn wèi   tóu míng wèn qiáo